Xe chở cái lu mà mình đã đi nhờ, trong cabin mình thấy có một bà già ngồi cùng bác tài xế và một em bé, chắc là cháu nội
Qua chị Việt Kiều (chị bảo chị cũng tên là Việt) thì mình biết là cái lu này đã gắn bó với bà lão từ bé lúc ở Champasak, cách đây 35 năm bà rời Champasak, nay quay về lấy cái lu này lên để giữ làm kỷ niệm. Nghe đến đây mình thấy câu này đúng: "Quá khứ là kỷ niệm"
Đi với chị Việt nghe chị nói rất nhiều điều, có cái này hơi buồn một tí là chị ấy bảo người Việt mình ko tốt, hay ghen tị và ít giúp đỡ lẫn nhau hay khi qua hải quan sân bay thì các cô, chú ấy chẳng thấy thân thiện, dễ thương gì cả. Thôi thì mình nghĩ cái này chỉ là số ít người thôi, còn lại vẫn là người tốt chị ah. Khi đi ngang qua một nơi mà mình thấy bên trong khói bốc lên, có một sợi vải trắng cột trên một cây dẫn lối vào bên ngoài thì chị ấy bảo người Lào đang thiêu ng chết đấy. Chị ấy còn rủ mình đi xem ko nhưng nghe đã thấy ớn ớn rùi
. Phong tục người Lào hầu như ko chôn, thờ cúng người chết, toàn là thiêu ko ah.
Sau đấy chị chở mình ghé qua nhà chị chơi, thì ra nhà chị nằm ngay bến xe lúc sáng, nhà chị cho thuê đồ cưới: bàn ghế, chén bát, bông hoa,... Đến đây mình bảo để mình đón xe tút tút quay lại chổ quán bún bò lúc sáng thì chị ấy lại bảo để chị chở ra đấy, đi cùng với bé gái con chị. Trước đó 2 chị em có ghé qua bến xe đi Vientaine mua vé (cách quán bún bò vài bước) rồi chia tay & cám ơn chị


. Phong tục người Lào hầu như ko chôn, thờ cúng người chết, toàn là thiêu ko ah.
Trích dẫn

. Chắc phải di cư thui.
. Chị cứ tấm tắc khen mình giỏi vì là con...mà đi một mình làm mình phổng cả mũi
, ko giống như ngày trước đó các bác trên xe cứ nghi ngờ là hỏng phải mình sang Lào chơi mà qua đây nghiên cứu cái gì đấy hay là công ty cử đi để sau này về làm các tour du lịch khi thấy mình cứ ghi ghi chép chép, hay khi lang thang lên Sapa thì mọi người lại nghĩ mình có vấn đề về tỉnh củm mới ghê chứ
. Vậy là có ng buôn chuyện một tí rồi, anh này có kể trước đây phải mất từ 10-15 ngày mới từ VN qua Lào (Nam Lào) được, lúc đó hình như anh theo xe thồ hàng, phải nấp dưới mấy tấm bạc để tránh việc kiểm tra visa, đường sá thì lầy lội, phải đem theo lương thực, nước uống & ngủ giữa đường. Bây giờ đường sá tốt rồi nhg cái đèo Atapư làm anh ra nông nổi thế này đấy
. Sau đấy anh về VN làm việc, nay có người quen gọi qua Lào làm lại. Rồi thì quay qua buôn chuyện với chị Lào lúc nảy, chị biết nói tiếng Việt tí tí & chỉ mình cách phát âm từ số 1-10 cho đúng. Được một lúc rồi cũng ổn định lại chổ ngồi để bắt đầu phê sau một ngày dài tới lui.
Đính topic này lên trang mạng xã hội của bạn hoặc submit nó tới các dịch vụ bookmark