|
Gõ từ khóa bạn muốn tìm rồi Enter, câu hỏi của bạn có thể đã từng được trả lời trên diễn đàn |
Chẳng biết ngày sau sẽ ra sao
Mà có ra sao cũng chẳng sao
Sau khi sửa được con Minks, đã mệt rã người, buổi trưa uống rượu, buổi chiều đẩy xe, buổi tối không ăn gì, đến giờ đã thấy đói lắm rồi, lục đống hành lý thì chỉ còn lại 5 quả lê mà ông chủ quán Alo đã "hào phóng" tặng cả đoàn, có thêm 2 chai rượu và không còn giọt nước nào...Cạp cạp hết 5 quả lê cũng đã là 11h đêm mất rồi, lại lên đường thôi. Mịt mờ và bé nhỏ, gập ghềnh và mờ tịt, khúc khuỷu và quanh co, núi cao và vực sâu...Lầm lũi đi, vô định như thời gian vậy, 5 con người đi, cô quạnh trong rừng, vượt suối, uống nước suối cho qua cơn đói và lại đi, đi như không biết mệt mỏi. Không sóng điện thoại, không hề biết đường...
Cũng không ai còn tâm trí nào mà lôi máy ảnh ra chụp nữa. 3 lần vượt suối, vài lần đi lạc tưởng như vô vọng, gặp khoảng 2-3 nhà dân là cùng. Mịt mùng vô vọng...
Chẳng biết ngày sau sẽ ra sao
Mà có ra sao cũng chẳng sao
Hihih bác OVuong, chuyến đi của bác nghe giang hồ đồn đại là quá khủng (mặc dù ae kh ai muốn điều đó cả), iem ngưỡng mộ lắm lắm, bác kể... tiếp pót tiếp đê, sắp kỉ niệm tròn 1 năm roài. Thời điểm đó ae trong nhà ai cũng alo cho Alex TD nhưng toàn tò tí te kh à.... May mắn là mọi ngừoi đã okie.
Hy vọng có dịp được đong đưa uống chén rượu nhạt với bác.
Post tiếp đi bạn ơi. Mình xem mà thấy hồi hộp chuyến đi này quá
Phượt, phượt nữa, phượt mãi
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Đính topic này lên trang mạng xã hội của bạn hoặc submit nó tới các dịch vụ bookmark